doc truyen tieu vuong phi khuynh quoc
Truyện Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. sxu, tngh218000, tututututu, vuong phichiton, vân anh kute, xichgo, xinmayco, y229917 11.12.2015, 13:52 cũng vì nàng ta đã sinh ra một thiên kim cho quốc
Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi Chương 66: Bị tên thiếu niên xấu xa cợt nhả Giống như có chút không quen, nụ cười của hắn có cảm giác không giống đúng bản chất. Cũng vài năm rồi, đây là lần đầu hắn tiếp cận một người gần đến vậy, cũng không có cảm giác bài xích. Thậm chí có chút thích thú.
Chương 2: Ngã đè lên Vương Gia. Hoa Thiên Sóc buông cánh tay đang khoác trên vai chàng xuống, có vẻ hơi thất vọng, nói: "Aiz, còn tưởng rằng lâu như vậy rồi huynh không thấy ta thì sẽ vui mừng khi gặp lại ta chứ, không ngờ huynh vẫn giữ cái bộ dạng lạnh lẽo này, nếu như
Bạn đang theo dõi doc truyện hay Y Hậu Khuynh Thiên của tác giả Tiêu Thất Gia rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Huyền
Trong khu vực quốc gia, người ta sang hơn, mời các giáo sư danh tiếng ở Mỹ qua, dạy cấp học bổng cho sinh viên đi du học ngoại quốc, mà đa số thích học văn chương, nghệ thuật, trong 10 năm , từ 1936 đến 1946, mặc dầu đương chiến tranh với Nhật, mà số đại học tăng từ
mimpi melihat ikan banyak di sungai togel. Chỉ là theo tình huống trước mắt xem ra hắn muốn đuổi đi Quý Vân Hạc cũng giống như đuổi Lạc Tử Mộng đi, cho nên hắn tức thì tức cũng không làm được gì.''Vương gia?'' Thấy hắn khẽ mất hồn, Hoa Thiên Sóc thăm dò kêu một tiếng, lúc này hắn mới thôi tưởng tượng nhìn về phía Hoa Thiên Sóc.''Chỉ là một nô tài, Hoa tướng quân không cần để ý.''''Nhưng Hoa mỗ nhận thấy, Vương phi đối với người đó không giống như là đối với nô tài, mà như đối với người thân.''Hắn nghe vậy liền chuyển con mắt sang nhìn hắn, có chút không vui, ''Mộng nhi luôn luôn như thế với người trong phủ, rất nhân hậu với kẻ thù, nếu không sao ngươi có thể thuận lợi vào phủ được?''''Sao ta lại thành kẻ thù?'' Hắn cầm ly trà lên uống một ngụm nhìn như lơ đãng nói ''Nghe nói mấy ngày trước Hoa tướng quân tiếp tế cho bọn họ.''Trong lòng Hoa Thiên Sóc sững sờ, hắn nói bọn họ không phải là phụ thân và muội muội của hắn chứ, chỉ là sao tin tức truyền đi nhanh như vậy, hay là nói căn bản hắn luôn nhìn bọn họ.''À...chỉ là thỉnh thoảng, hơn nữa bọn họ không có kế sinh nhai, cũng khó cho bọn họ.''''Bổn vương đã sớm nói, Hoa tướng quân có thể quản bọn họ ấm no, nhưng không thể tiếp tế ngân lượng, Hoa tướng quân quên rồi sao? Chẳng lẽ 'ấm no' cũng không đủ sao?''Hoa Thiên Sóc tự nhiên biết hắn đã đủ nhân từ, nếu không sao bọn họ còn sống được trên đời này.''Được, lần sau không chiếu theo lệ này nữa.'' Hắn ta khẽ cười, sức quyến rũ của hắn chỉ có tác dụng với nữ nhân, còn với Hàn Hạo Thần căn bản chỉ là cá cách trừng mắt một cái, Hoa Thiên Sóc không thể làm gì khác hơn là nhún vai một cái thu hồi nụ vì có Quý Vân Hạc bảo vệ nàng nên hắn cũng không phái người theo, cho nên căn bản hắn không cần lo lắng, mà hành động tùy ý ra cửa của nàng khiến lòng hắn chua chua, cảm giác bị người khác thay thế vị nay nàng ra cửa vẫn giống như cũ, mang theo có ba người nhưng ba người họ là thanh xuân tịnh lệ lại có phong cách bức người, khiến cho người khác không nhịn được muốn quay đầu lại là ''Oan gia ngõ hẹp’, người không muốn gặp lại đụng chợ, mặc dù Hoa Thiên Nhuỵ mặc bình thường nhưng khuôn mặt trắng hồng của nàng ta không giống như chịu khổ. Thiếu chút nữa hại chết nàng, hôm nay lại tự tại ở đây, đây là cái đạo lý gì?Nghĩ đến đây, nàng lại oán hận Hàn Hạo Thần, đến tột cùng là hắn bận tâm Hoa Thiên Sóc hay là không bỏ được nữ nhân mị hoặc này.“Tiểu thư, khuyên tai này thật đẹp, người đeo nhất định xinh đẹp hơn.” Thuý nhi cầm khuyên tai nói với nàng Vân nhỏ giọng nói “Vương phi, không phải Hoa Tướng quân không cấp ngân lượng sao, sao họ lại có tiền mua trang sức?”Nàng nhíu mày, nàng nhớ lại lời hắn nói, hơn nữa nếu Hoa Thiên Sóc cho ngân lượng thì sao hắn lại không biết?Nàng hừ lạnh một tiếng, đi tới gian hàng đó, cầm một bộ khuyên tai lên, “Khuyên tai đẹp như vậy, giá tiền không thấp nhỉ? Tam tiểu thư có tiền sao? Nếu không có, Bổn Vương phi có thể bố thí một chút.”Hoa Thiên Nhuỵ kinh ngạc nhìn lời nàng nói, Hoa Thiên Nhuỵ đã bị trúng kế, nói với Thuý nhi, “Thuý nhi, trả tiền.” Nàng ta cầm khuyên tai cười lạnh một tiếng “Thần Vương phi nên giữ lại đi, nói không chừng có ngày cần dùng.”Nói vừa xong, nàng ta liền xoay người nghênh ngang rời Vân nghe vậy liền nổi giận đùng đùng rống to, “Thật là quá đáng, ngươi có biết đang nói chuyện với ai không?”Quý Vân Hạc nhìn thấy Tư Mộ chau mày lại, liền trầm giọng hỏi “Vương phi có muốn thuộc hạ đi giáo huấn một chút không?”“Không vội, dạy dỗ là đương nhiên nhưng không phải hiện tại.”Quý Vân Hạc nghe vậy gật đầu một cái, nhìn thần sắc nàng hắn đoán nàng ta không có ngày sống dễ chịu tối, nàng chờ hắn trong phòng, lúc hắn tiến vào gian phòng nhìn nàng như có tâm sự, hắn ôm lấy nàng nói “Đang nghĩ cái gì?”“Thiếp đang nghĩ một vấn đề.”“Vấn đề gì?”“Hôm nay thiếp đi chợ nhìn thấy Hoa Thiên Nhuỵ.”Hắn nghi ngờ nhìn nàng, không biết nàng muốn nói cái gì.“Thiếp thấy khí sắc của nàng ta không tệ, giống như lúc ăn sơn hào hải vị.’Ánh mắt nàng mang theo khí sắc thăm dò và chất vấn, khiến lòng hắn không có không muốn nàng nghĩ nhiều nên không nói với nàng, lại không nghĩ rằng tâm sự nàng nặng nề là vì chuyện này.“Thật ra mấy ngày trước Hoa Thiên Sóc đã tiếp tế cho bọn họ.” Thấy sắc mặt nàng trầm xuống hắn liền nói “Hôm nay ta đã cảnh cáo hắn, nếu có lần sau ta tuyệt đối sẽ không tha thứ.”“Hả? Thật sao?” Nàng vẫn cười nhạt như cũ, nhưng hắn nhìn ra được lòng nàng không thoải bây giờ, Hoa thừa tướng đã từ chức vì Hoa Thiên Nhuỵ, Hoa Thiên Lan bị cấm túc, Hoa Thiên Sóc cũng bị cấm tiếp tế cho bọn với Hoa Thiên Lan mà nói, không chiếm được cưng chiều của Hoàng thượng là điểm trí mạng, đối với Hoa Thiên Nhuỵ thì không có vinh hoa phú quý là điểm trí mạng. Chỉ là Hoa Thiên Sóc là tướng tài nên bọn họ không đuổi tận giết tuyệt.“Mộng nhi, sau này không cần quản bọn họ được không? Về sau chỉ có hai chúng ta, không có người có thể chen vào.” Hắn ôm nàng vào ngực, nói cẩn thận vì sợ nàng hiểu ngẩng đầu nhìn hắn, đó là tinh khiết và thât lòng, nàng hiểu. Rốt cuộc cũng cười, áp sát mình vào hắn, nghe tiếng tim đập của nàng đã hoà hoãn, lúc này hắn mới thở dài nhẹ nhõm, cúi người bế nàng lên giường.“Này, chàng làm gì thế?”“Mộng nhi, chúng ta đã tách nhau nửa năm…..” Hắn làm bộ mặt uỷ nàng lập tức xám lại.“Làm ơn đi, mỗi lần đều lấy cớ này.”Nghĩ lại, mấy ngày trước nàng mệt đến chết, hiện tại sao dễ dàng để hắn giày vò được, mấy hôm trước chân nàng còn nhũn nhanh chóng cởi ý phục của mình ra, sau đó ôm nàng vào ngực.“Vậy chúng ta đổi.” Hắn chăm chú suy nghĩ, sau đó không biết xấu hổ nói “Mộng nhi, thân thể ta có lửa dục khó tiêu, nàng nói nên làm sao đây?”Nàng bĩu môi, hắn đây không phải là muốn nàng chủ động dâng lên sao?“Dùng tay của chàng tự giải quyết đi.”“Hả? Giải quyết như nào? Mộng nhi giống như rất có kinh nghiệm!”Mặt nàng đỏ tới mang tai, nói như nàng là một sắc nữ.“Không biết, tự nghĩ đi.” Nàng dùng chăn che thân thể nhưng hắn không bỏ qua cho nàng, ở dưới chăn, môi hắn tìm được đúng môi nàng, tay hắn tìm đến chỗ kia, xoa nhẹ nhàng.“Đừng…… động…..” Nàng bị hắn hôn đến trời đất mù mịt,koong thể nói một câu đầy đủ, mà tay hắn như đốt lửa dục trên người nàng, thân thể sớm đã không khống chế được, như đợi hắn biết rõ điểm mẫn cảm của nàng, cho nên thấy nàng phản ứng liền lật người lên thân thể nàng.“A……Phản ứng của hắn nhanh chóng khiến nàng không kịp phòng bị, chưa kịp mở miệng hắn đã tiến vào thân thể nàng.“Nhẹ, nhẹ một chút…..” Hiện tại nàng chỉ có thể điềm đạm đáng yêu nhắc nhở hắn.“Ừ…..” Hắn nhỏ giọng nói, nhưng miệng như đồng ý nhưng thân thể lại muốn nhiều hơn.“Hàn……… Hạo Thần………… Chàng, có thể…….. nhẹ một chút……. hay không?”
Một buổi sáng xuyên qua, nàng đi tới một nơi chưa từng nghe tên, nước Hàn Vũ, dùng một tư thế mắc cỡ nằm ở trên người của nói vị Thần Vương có chiến tích chói lọi này không hề háo sắc, ít cười ít nói, khó có thể gần gũi. Nhưng mà, vì sao lúc nàng đang mơ mơ màng màng lại giở trò ăn nàng sạch sành sanh?Nàng không tiếc phá hủy hình tượng, vứt bỏ tự ái, trèo tường cao, bò chuồng chó, nhưng vì sao mỗi lần đều giống như quỷ ám bị chàng bắt trở không muốn ở lại cái đất nước xa lạ này, nhưng chỉ bởi vì một đạo thánh chỉ do chàng thỉnh cầu mà bị chàng giam giữ ở bên cạnh, nàng cắn răng nghiến lợi nhưng chỉ có thể để mặc cho chàng giày một sau khi trèo tường Chàng tức giận nói "Thần vương phủ thật sự đáng sợ như vậy sao? Nàng nhất định phải trốn đi sao?"Nàng xoắn ngón tay cười đùa cợt nhả "Nếu như nơi này không có huynh, chắc cũng sẽ là nơi đặt chân rất tốt."Vẻ mặt chàng hiện lên đầy vạch đen, bắt nàng trở hai sau khi bò chuồng chóNàng lấm la lấm lét đi tới chuồng chó lần trước, nhưng lại phát hiện. . . chuồng chó bị lấp kín, tường rào đã bị xây cao hơn, người giữ cửa tăng lên gấp ngửa mặt lên trời gào to "Hàn Hạo Thần! Huynh thật là quá đáng!"Thế nhưng chàng chỉ nhấc ly trà lên, ngồi ở một nơi không xa âm thầm vui ba sau khi uống rượuNàng lộ ra dáng vẻ vô cùng xinh đẹp và chủ động tới gần, vốn dĩ chàng đã cố gắng kiềm chế nhưng lại lập tức bị tan ngờ sau khi tỉnh lại. . .Nàng hối hận nói "Thật ra thì. . . mọi người đều là người trưởng thành rồi, chuyện tối hôm qua coi như chưa từng xảy ra nhé, huynh ngàn vạn lần đừng phụ trách với ta."Nàng không muốn cả đời phải đối diện với một khuôn mặt lạnh như băng không ngờ chàng vốn đang kinh ngạc sau đó lại hiện lên một nụ cười quỷ dị "Nếu không cần ta phụ trách, vậy thì làm nhiều thêm mấy lần nữa đi."Nói xong lại bắt đầu một màn mưa to gió lớn nữa. . .Nàng giận dữ Là tên khốn kiếp nào nói hắn ta không háo sắc hả? !——— ————Thời gian thấm thoát thoi đưa, từ lúc mới gặp nàng, chàng liền dành toàn bộ cưng chiều cả đời cho một mình nàng, nhưng mà một người khác xuất hiện lại phá vỡ sự ấm áp cuộc chàng chính là thanh mai trúc mã đến từ hiện đại, hay là vốn không phải cùng một người?Nhưng mà vì sao trong nháy mắt, tính tình của nàng lại thay đổi rất lớn, trong trí nhớ tựa như chưa từng có sự xuất hiện của chàng?Cảnh bốn gặp lại nhauChàng vươn tay muốn vuốt nhẹ mày ngài* của nàng, nhưng nàng lại lùi về phía sau, nhẹ nhàng hành lễ với chàng "Thần Vương điện hạ, xin tự trọng."*Mày ngài Lông mày dài và mảnh, thường chỉ mỹ mắt chàng hiện lên màu đỏ tươi, trong cổ họng hơi nghẹn ngào "Mộng Nhi, ban đêm nàng có còn thói quen đá chăn không?"Nàng kinh ngạc ngước mắt lên, lúc này trong lòng như có cái gì đau này không phải sủng văn đơn thuần, có âm mưu có quỷ kế, có tình yêu nhấp nhô lúc lên lúc xuống, cũng có chuyện xưa vô cùng cảm động, nhưng mà nam chủ tuyệt đối cả người chuyên nhất một lòng không thay đổi. Tags doc truyen tieu vuong phi khuynh quoc tieu vuong phi khuynh quoc tieu vuong phi khuynh quoc full tieu vuong phi khuynh quoc prc
Hoa Thiên Sóc rất có hứng thú trả lời "Lạc cô nương này. . . . . . thật đúng là làm người ta không thể nào suy đoán được, không giống những cô nương bình thường, cũng không giống những tiểu thư con nhà quan.”"Hả? Chỉ giáo cho trẫm thử xem?" Hàn Hạo Hữu đối với nàng cảm thấy có hứng Thiên Sóc trả lời "Nếu cô nương bình thường, nhìn thấy Vương Gia và Tướng quân chắc chắn sẽ bị dọa sợ đến mức quỳ xuống đất dập đầu, nhưng nàng đối với vi thần và Vương Gia nói năng lỗ mãng, nếu nói nàng tiểu thư nhà quan, nàng lại không phân biệt chủ tớ, thậm chí … ha ha…”Lời còn chưa dứt, Hoa Thiên Sóc vừa nghĩ tới Lạc Tử Mộng mặc y phục đơn giản chạy từ trong phòng ngủ ra, liền không nhịn được bật cười.“Rốt cuộc có chuyện gì mà buồn cười như thế?" Hàn Hạo Hữu lại càng thêm hứng Thiên Sóc thật vất vả mới dừng được lên tiếng "Chắc hẳn tối hôm qua thần Vương Gia đối với Lạc cô nương rất dịu dàng, cho nên hôm nay thần Vương Gia muốn lên triều thì Lạc cô nương tìm mọi cách ngăn cản, không kịp trang điểm thay quần áo đã chạy ra, theo suy nghĩ vụng về của thần, Lạc cô nương muốn Thần vương gia trở về với nàng .""Phiêu Kỵ đại tướng quân!" Hàn Hạo Thần thâm trầm nói một câu"Được rồi, mạt tướng không nói, nhưng mà thần Vương Gia vẫn nên gọi tên thần đi, nghe dễ nghe hơn."Hàn Hạo Hữu cả kinh "Ý Thiên Sóc . . . . . . Nhị đệ đã cùng Lạc cô nương. . . . . ." Cảm thấy là khả năng này, trong lòng Hàn Hạo Hữu có một trận mất Hạo Thần lúng túng trừng mắt liếc Hoa Thiên Sóc, sau đó trả lời Hàn Hạo Hữu "Hoàng huynh, Thiên Sóc đang nói đùa với huynh thôi, hôm qua Lạc cô nương ở tại phòng khách, Thần Đệ cũng không biết tại sao Lạc cô nương lại chạy đến.""À. . . . . . tại sao Thiên Sóc lại không muốn để Thần vương gia gọi ngươi là Phiêu Kỵ đại tướng quân?"Hàn Hạo Thần cũng không nhịn được cười một câu nói của Hàn Hạo Hữu châm trúng vào chỗ đau của Hoa Thiên Sóc, Hoa Thiên Sóc thở dài nói "Còn không phải bởi vì Lạc cô nương này, trước lúc quen biết nàng, vi thần còn cảm thấy chức danh này rất Quang Tông Diệu*, nhưng sau khi gặp nàng, mới phát giác cái tên này có chút không tốt."* rạng rỡ tổ tông"Vị Lạc cô nương kia nói gì mà lại khiến người luôn luôn không để ý đến những lời bình luận của người khác như Hoa Thiên Sóc phải cảm thán như vậy?"Hoa Thiên Sóc lần nữa thở dài lắc đầu "Không biết từ nơi nào xuất hiện một vị Lạc Tử Mộng cô nương đem Phiêu Kỵ đại tướng quân gọi thành Hoa Hoa đại tướng quân, làm hại những người nghe được xưng hô như thế này lại cho rằng vi thần thật sự mỗi ngày thường xuyên đến kỹ viện chứ.""Ha ha ha. . . . . ."Hàn Hạo Hữu nghe vậy không nhịn được cười lớn, Hàn Hạo Thần ở bên cạnh cười nhẹ không nói gì."Nhưng mà. . . . . ." Hàn Hạo Hữu cúi đầu suy nghĩ, cầm ly trà lên uống một ngụm trà sau đó nhìn về phía Hàn Hạo Thần hỏi, "Nhị đệ thật sự không biết lai lịch của Lạc cô nương này?"Hàn Hạo Thần uống một hớp trà, mới nhíu mày cười nhạt nói "Đợi đến lúc nàng nhớ, tự nhiên sẽ nói cho chúng ta biết, cần gì phải nóng lòng chứ.""Ngươi thật sự nghĩ nàng nhớ không ra sao?" Hoa Thiên Sóc có chút giật mình, bởi vì theo ý hắn, Hàn Hạo Thần tuyệt đối không phải là một người dễ dàng tin tưởng người khác như vậy."Ý Thiên Sóc, Lạc cô nương cố ý giấu giếm?" Hàn Hạo Hữu hỏi."Cảm giác giống như vậy, nhưng lại cảm thấy không giống như đang nói dối." Nói tới chỗ này Hoa Thiên Sóc khoát khoát tay cười khổ, "Dù sao Thiên Sóc đã bị Lạc Tử Mộng cô nương này làm cho đầu óc choáng váng, cũng không biết nàng nói thật hay là nói dối nữa."Hàn Hạo Thần và Hàn Hạo Hữu liếc nhau một cái sau đó mỗi người đều chìm vào trong tâm sự riêng của mình chỉ mỉm cười một Hữu Hạo cúi đầu làm như suy nghĩ, lúc ngẩng đầu lên hắn nói "Nhị đệ, vốn tưởng rằng ngày đó đệ vội vã đem Lạc cô nương về trong phủ là bởi vì đệ cảm thấy hứng thú với cô ấy, không ngờ chỉ là một hiểu lầm, đã như vậy, trẫm muốn đem Lạc cô nương nạp thành phi, không biết nhị đệ ý như thế nào?"Chỉ nghe "Bốp" một tiếng thanh thúy vang lên, ly trà đã bị vỡ thành nhiều mảnh nhỏ.
Editor Tinh Linh TuyếtThời tiết dần dần chuyển lạnh, nhưng ở cái thành phố Thượng Hải này, nhiệt độ ở đây vẫn có chút ấm áp hơn những nơi khác. Lạc Tử Mộng cầm túi xách lấm la lấm lét từ cửa công ty chuồn êm ra ngoài. Hành động này thật sự là khác biệt rất lớn với khí chất thục nữ tỏa ra từ trên người cô, nhưng mà đây cũng chỉ là hành động bất đắc dĩ mà từ khi tới đây thực tập, mỗi khi tới thứ sáu thì lại có rất nhiều ong bướm người trước vừa đi người sau đã tới muốn hẹn cô đi ăn. Cô chỉ là lớn lên có tư chất nổi trội một chút, có vóc người yểu điệu một chút, tính tình hơi tinh quái kỳ lạ một chút mà thôi, nhưng không nghĩ tới những đặc điểm này lại khiến cho người ta thèm thuồng như vậy. Cô thật sự không biết là mình có nên cảm ơn ba mẹ đã nuôi mình thành người xinh đẹp như hoa như ngọc khiến cho ai cũng muốn hút mật thế này không?Nhưng mà hôm nay khiến cho cô cảm thấy đây chính là một ngày xui xẻo nhất từ trước tới giờ, từng chuyện xui xẻo cứ liên tục thay nhau kéo đến. Lúc trướccòn có Hô Diên Phong giúp cô chống đỡ với những người đó, nhưng vừa vặn hôm nay lúc Hô Diên Phong ra khỏi nhà, muốn lái xe ra ngoài, thì kết quả lại phát hiện xe đã đứt thắng!Bất đắc dĩ cô đành phải chuồn êm từ cánh cửa nhỏ khác trong công ty. Vì muốn an toàn trốn đi, cô chỉ có thể lựa chọn một con đường vắng vẻ, vắng vẻ đến nỗi ngay cả xe taxi cũng không đi vào được con đường nhỏ theo đường đi từng đợt gió lạnh đập thẳng vào gáy cô, khiến cô có một loại cảm giác hoảng sợ khó hiểu. Không nhịn được khẽ nheo mắt len lét quét mắt lướt qua lùm cây hai bên đường, dư quang nơi khóe mắt dường như nhìn thấy một cái bóng màu trắng, cô không nhịn được rùng mình một cái."Mộng Nhi..."Là cô nghe nhầm sao? Tiếng gọi buồn nôn như vậy là đang gọi cô sao? Nơi này bốn bề đều vắng lặng, chẳng lẽ hôm nay xui tám đời gặp quỷ sao? Nhưng mà âm thanh kia lại khiến cho tim cô thắt lại một cách khó hiểu, không thể phân biệt rõ rốt cuộc là sợ hay là đau lòng?Lòng hiếu kỳ của Lạc Tử Mộng luôn cực mạnh, cho dù đang sợ hãi cũng không chống cự nổi sự tò mò trong lòng. Cô lại nhìn về phía lùm cây ở bên cạnh một lần nữa, hai chân lại không nghe theo sự điều khiển của não cứ thế đi về phía cái bóng màu đến gần cái bóng màu trắng này, bóng lưng quen thuộc từ từ hiện rõ. Lạc Tử Mộng vươn tay ra muốn hỏi thăm, đúng lúc này cái bóng màu trắng lập tức xoay người lại trong tích tăc, cái bóng màu trắng đột nhiên biến thành một lực hút cực mạnh, hút cả người cô vào trong đó cho đến khi cả người cô đều biến mất trong đêm trăng...Nước Hàn nay vốn là thời buổi rối loạn,nhưng nhờ nhiều vị trướng lĩnh trong triều đông dẹp tây quét, nam chinh bắc chiến, cho nên cuối cùng nước Hàn Vũ cũng được bình ổn giữa cuộc phản loạn xung quanh. Trong đó nổi trội hơn hết là nhị hoàng tử Hàn Hạo Thần liên tiếp đoạt được mười hai tòa thành trì khiến cho các nước nhỏ xung quanh nước Hàn Vũ phải xưng thần gọi trong mắt mọi người, Hàn Hạo Thần mới đúng là người xứng đáng ngồi lên ngôi vị Hoàng đế, cũng bởi vì nước Hàn Vũ không có tổ chế trưởng tử lên ngôi. Nhưng mà trong tiếng nghị luận của chúng thần, tiên hoàng lại truyền ngôi vị của mình cho trưởng hoàng tử nhìn có vẻ hòa hoa phong với chuyện này, rất nhiều đại thần cũng nghị luận ầm ĩ, nhưng duy chỉ có người trong cuộc là Hàn Hạo Thần lại chưa bao giờ đề cập tới một chữ, thậm chí ngay cả bất kỳ một vẻ mặt căm hận hoặc không cam lòng gì đó cũng chưa từng xuất hiện qua. Bởi vì chỉ có Hàn Hạo Thần mới hiểu rõ, vì sao tiên hoàng lại để cho Hàn Hạo Hữu đăng cơ làm Hoàng trước tới giờ chàng luôn là một người không để lộ vui buồn, cho dù lúc nhỏ phải chịu những uất ức lớn hơn nữa, chàng cũng không thốt lên một tiếng, cho nên tiên hoàng trước sau đều cảm thấy tâm cơ của chàng quá nặng, sợ chàng sau khi đăng cơ làm Hoàng Đế sẽ có hành động bất lợi đối với những hoàng tử khác, thậm chí sẽ đuổi tận giết tuyệt nhưng đó cũng chỉ là một trong các nguyên nhân, nguyên nhân chân chính vẫn là ở trên người của Hàn Hạ Hữu...Hôm nay là ngày Hàn Hạo Hữu lên ngôi, Hàn Hạo Thần mang theo thị vệ cận thân Thiệu Tần, sắc mặt lạnh lùng đi vào trong hoàng cung, mày rậm nhíu chặt, môi mỏng khẽ nhếch lên, cả người đều tản mát ra khí phách làm cho người ta nhìn thấy mà sợ. Chủ yếu chính là, tất cả mọi người đều cho là Hàn Hạo Thần cực kỳ bất mãn đối với chuyện lên ngôi ngày hôm nay của đại hoàng tử Hàn Hạo Hữu,cho dù chàng muốn thừa cơ mưu phản, nhưng không ngờ chàng lại bình tĩnh hơn so với bất luận kẻ nào."Nhị hoàng tử!"Đột nhiên một tiếng gọi nhanh nhẹn thoải mái vang lên, khiến cho các đại thần đang đi về phía điện Kim Loan đều rối rít quay đầu nhìn lại, mà khi Hàn Hạo Thần xoay người nhìn, thì lại phát hiện đó chính là Phiêu Kỵ đại tướng quân Hoa Thiên Sóc đang chạy chậm đến gần chàng. Khi hắn đi tới trước mặt Hàn Hạo Thần, thì liền vươn tay choàng qua bả vai của chàng, bộ dáng giống hệt hai huynh với hành động này chúng thần đều hít vào một ngụm khí lạnh, trong khắp nước Hàn Vũ này, sợ rằng chỉ có Hoa Thiên Sóc mới dám kề vai sát cánh đồng hành với nhị hoàng tử như vậy."Tâm tình của Phiêu Kỵ đại tướng quân có vẻ rất tốt!" Hàn Hạo Thần khẽ nhếch môi nhàn nhạt mở Thiên Sóc buông cánh tay đang khoác trên vai chàng xuống, có vẻ hơi thất vọng, nói "Aiz, còn tưởng rằng lâu như vậy rồi huynh không thấy ta thì sẽ vui mừng khi gặp lại ta chứ, không ngờ huynh vẫn giữ cái bộ dạng lạnh lẽo này, nếu như huynh cưới vương phi, thế nào cũng sẽ dọa cho nàng ấy không thể không bỏ đi."
doc truyen tieu vuong phi khuynh quoc